Tùy duyên buông xuống, chỉ là hư không

Translate into Other Languages
Phật Giáo Việt Nam

Người mê chấp tướng mà dùng

Thấy đâu cũng thật, cũng cùng hơn thua

Người ngộ chẳng bỏ chẳng thu

Sống trong duyên khởi mà vừa tánh không…

***

Một chiều gió lặng mây bay

Nghe trong tịch tĩnh, lời này thâm sâu

Hai bờ chẳng phải trước sau

Mà là một thể nhiệm mầu hiển linh

***

Tục đế như bóng theo hình

Hiện ra muôn pháp, nhân sinh đủ đầy

Có ta, có bạn, có đây

Có thương, có ghét, có ngày, có đêm

***

Cuộc đời như giấc mộng êm

Phân chia danh tướng, gọi tên vạn loài

Thấy là có thật không sai

Nhưng là duyên hợp, không ai thật còn

***

Cha con, bạn hữu, vợ chồng

Bao nhiêu ràng buộc như dòng nước trôi

Hôm nay còn đó bên đời

Ngày mai tan mất, như hơi sương mờ

***

Chân đế lặng lẽ không bờ

Không sinh không diệt, không chờ không mong

Không tên, không tướng, không hình

Mà là bản thể lặng thinh muôn đời

***

Không đến cũng chẳng hề rời

Không thêm không bớt giữa nơi vô cùng

Nhìn sâu vào chính tận cùng

Chỉ là tánh biết, ung dung nhiệm mầu

***

Hai bờ chẳng phải trước sau

Tục trong chân đó, nhiệm mầu chẳng hai

Nếu còn phân biệt đúng sai

Thì còn lạc giữa trần ai muôn trùng

***

Người mê chấp tướng mà dùng

Thấy đâu cũng thật, cũng cùng hơn thua

Người ngộ chẳng bỏ chẳng thu

Sống trong duyên khởi mà vừa tánh không

***

Như trăng hiện giữa dòng sông

Nước lay trăng động, nhưng không hề rời

Tục là hình bóng giữa đời

Chân là ánh sáng không lời chiếu soi

***

Đừng tìm chân lý xa xôi

Đừng rời cuộc sống mà đòi Niết-bàn

Ngay trong tiếng nói, bước chân

Là chân đế hiện, rõ ràng như không

***

Khi tâm chẳng còn đục trong

Chẳng còn chia cắt hai dòng nữa đâu

Tục chân hòa nhập nhiệm mầu

Một là tất cả, trước sau một nhà

***

Người đi giữa chốn Ta-bà

Nếu còn thấy thật, ắt là còn mê

Nếu không trụ vào bến bờ

Thì ngay nơi ấy, bến bờ đã xong

***

Nhị đế chẳng phải hai dòng

Mà là một thể tùy lòng hiện ra

Tùy duyên mà thấy có ta

Tùy duyên buông xuống, chỉ là hư không

***

Nghe trong một niệm tĩnh không

Cả hai đều lặng, chẳng còn tên chi

Không còn chỗ để nghĩ suy

Chỉ còn sáng biết, diệu kỳ hiện tiền

***

Người ơi nếu đã hữu duyên

Xin đừng mắc kẹt hai miền phân ly

Ngay khi buông hết nghĩ suy

Tục chân đều rỗng, chỉ thì…như như.