Translate into Other Languages
Phật Giáo Việt Nam
Pháp Nhật
Năm xưa khi Phật nhập Niết Bàn
Gió bỗng lặng im khắp thế gian
Sông núi nghiêng mình nghe tịch mặc
Cỏ cây rưng rức ánh trăng tàn.
***
Kiếm trí một phen soi tận mặt
Chém đứt mê lầm tự thuở mang
Chẳng phải chia lìa hai mảnh thể
Chỉ là vọng tưởng tự ly tan.
***
Tâm với thân xưa như bóng nước
Chấp vào nên thấy hoá hai đàng
Một niệm buông ra liền hợp nhất
Không còn trong đục, chẳng phân ngang.
***
Phật tánh vốn như trời bất động
Không vì mây nổi mà mây tan
Không do hoa nở thành tươi thắm
Không đợi hoa tàn mới rỡ ràng.
***
Niết Bàn đâu phải nơi xa thẳm
Chẳng ở rừng sâu, chẳng cõi hoang
Chỉ ở phút giây vừa tỉnh thức
Là ngay bờ giác, khỏi lang thang.
***
Hoa rụng hoa sinh trong bốn tiết
Xuân về gió ấm khắp non ngàn
Nhưng tánh xuân kia chưa từng đổi
Vẫn giữa lòng người tự tỏa lan.
***
Nếu hỏi ai đưa Phật nhập diệt
Ai còn đứng đó lệ rơi tràn
Chỉ có hư không còn lặng lẽ
Ôm tròn sinh tử một cung đàn.
***
Tiếng chuông năm ấy ngân chưa dứt
Vẫn vọng trong tim mỗi chúng sanh
Kiếm trí còn treo nơi trán nguyệt
Soi từng niệm khởi giữa phù vân.
***
Thấy được hoa tàn mà không lụy
Biết xuân sang cũng chẳng vội vàng
Trong mỗi bước chân đầy cát bụi
Niết Bàn hiển lộ, sáng vô ngần.




